» Tin nóng
BÀI PHÁT BIỂU Tại lễ tặng kỷ niệm chương cho ông Osmo Tapani Buller,
Trao kỷ niệm chương cho ông Osmo Tapani Buller
Hoạt động của hai ông Osmo Buller và Clay Magalhaes tại Hà Nội.
Báo cáo về UK 95 và IJK 66
CHƯƠNG II: TUỔI THƠ Ở BJALISTOK
Sơ kết công tác 6 tháng đầu năm 2010
Cuộc họp 6 tháng đầu năm của VEA
Quy chế Đại hội của UEA (1)
Quy chế Đại hội của UEA (2)
Những hoạt động đầu tiên của đ/c Hoàng Ngọc Bội
11/09/2010
Văn học
CHIM HẢI ÂU KHÔNG BAY XA TRONG MƯA (1) Nguồn: (20/01/2010) Lần đọc: 504


 
LA MEVOJ NE FORFLUGAS EN LA PLUVO.

   - En tiu ĉi tendaro mi ne toleros amindumojn!- kriis Karbov, la intruisto. 

   La lernantoj ĉesis matenmanĝi kaj levis kapojn. Ĉiuj sciis, ke Karbov parolas pri Emi kaj Milko. Hieraŭ nokte ili denove revenis post la meznokto. Kiam ili enitis la tendaron, Karbov, kiu embukis kontraŭ ili kiel linko, saltis kaj komencis riproĉi ilin preskaŭ dum tuta horo.

   - Morgaŭ mi revenigos vin en Pleven!- li minacis ilin kaj svingis sian ostecan montrfingron, similan al seka branĉo.- Eĉ tagon mi ne toleros tiun ĉi senhontecon. Vi estas ĉi tie por sporti kaj ne amindumi. Ĉu vi ne hontas? 

  Emi kaj Milko aŭskultis lin kun klinataj kapoj, sed en la anguloj de iliaj lipoj videblis ridetoj. Ambaŭ similis al du ekamiĝintaj turtoj. Emi havis helan molan hararon kiel pufa sukervato kaj ludemaj sciuraj okuloj. Milko estis alta, svelta kun osteca kaj ĉololadkolora vizaĝo. Ili ĉiam estis kune, matene dum la trejnado, posttagmeze - sur la plaĝo kaj vespere - en la dancejo. Ambaŭ trejnis kuradon je mallongaj distancoj. Emi – ĉe la junulinoj kaj  Milko – ĉe adoleskuloj. 

   

 

Sur la plaĝo ili ĉiam sidis iom flanke de la aliaj geknaboj kaj dum horoj ili konversaciis, kontemplantaj la ondojn, aŭ ili silentis, tuŝantaj la fingrojn, unu de aliaj kaj ili similis al du statuoj, skulpitaj el brila marmoro. Iliaj rigardoj soife serĉis unu la alian kaj iliaj sportaj harmoniaj korpoj tremis kiel streĉitaj kordoj.

   - Pri kio vi meditas, Emi? – demandis Milko.

   Emi alrigardis lin. En ŝiaj okuloj ludis ruzetaj kaj petolemaj briloj.

   - Pri ni – respondis ŝi.

   Ŝia voĉo iom ektremis, ĉu pro emocio aŭ ĉu pro la neatendita eĉ por si mem sincereco.

 Kaj vi?

   - Mi – ne respondis tuj li.- Mi deziras esti bona en la kurado. 

   - Vi estas bona- interrompis lin Emi.

   - Mi deziras esti la plej bona, sed de tempo al tempo mi demandis min ĉu mi scipovas ion alian ol kuri. 

   - Kial? Vi kuras kaj vi ŝatas konkuri. 

   - Mi opinias, ke ĉiu naskiĝas por io. Iuj naskiĝas kuracistoj, aliaj – pilotoj, triaj – sportistoj. Kaj mi… 

    
 

 

 
CHIM HẢI  ÂU KHÔNG BAY XA TRONG MƯA.

   - Trong căn lều này tôi không dung túng sự tán tỉnh!- thầy giáo Karbov thét lên.

  Các học viên ngừng ăn sáng và ngẩng đầu lên. Mọi người biết Karbov đang nói về Emi và Milko. Tối hôm qua họ lại trở về sau giữa nửa đêm. Khi họ bước vào lều, Karbov như con mèo rừng nhảy ra phục kích và bắt đầu quở trách họ gần suốt cả tiếng đồng hồ. 

   - Ngày mai tao sẽ đưa tụi bây về lại Pleven!- hắn quơ ngón tay trỏ xương xẩu   như cành cây khô và đe dọa họ.- Thậm chí một ngày tao không tha thứ sự trâng tráo sỗ sàng này. Chúng mày ở đây để tập thể thao chứ không phải để tán tỉnh. Không biết xấu hổ à?

   Emi và Milko cuối đầu nghe hắn, nhưng những nụ cười hiện ra trong khóe môi của họ. Cả hai giống như hai con chim gáy đã bắt đầu yêu. Emi có mái tóc mềm tươi đẹp như kẹo bông phồng và những con mắt của những con sóc ham chơi tinh nghịch. Milko cao, mảnh khảnh với gương mặt xương xương màu sô cô la. Họ luôn luôn bên  nhau, ban sáng trong lúc tập luyện, vào xế trưa – trên bãi biển còn buổi  tối thì ở sàn nhảy. Cả hai tập chạy ở cự ly ngắn. Emi  - ở chỗ  các cô thiếu nữ trẻ còn Milko thì ở bên các nam thiếu niên.

Trên bãi biển họ luôn  ngồi cách các đôi trai gái khác và trò chuyện hàng tiếng đồng hồ, những ngón tay chạm vào nhau, họ đang ngắm các con sóng hoặc im lặng,  họ giống như hai pho tượng điêu khắc từ đá  hoa vân trắng. Những cái nhìn của họ khát khao tìm nhau và những thân thể khỏe mạnh hài hòa rung lên như những sợi dây đàn bị căng ra.

   - Em ngẫm nghĩ về điều gì, Emi? Milko hỏi.

   - Emi nhìn về phía chàng. Những tia sáng lém lỉnh và tinh nghịch đùa giởn trong mắt nàng.

 - Về chúng ta – nàng trả lời.

 Giọng nói của nàng bổng rung lên, hoặc vì  cảm động hoặc vì sự chân thành bất ngờ của chính mình.

 - Còn anh?

   - Anh – chàng không trả lời ngay. Anh muốn  được tốt trong cuộc chạy này.

   - Anh thì tốt – Emi cắt ngang chàng.

   - Anh ao ước được tốt hơn, nhưng thỉnh thoảng anh tự hỏi liệu anh có khả năng nào khác hơn chạy.

   - Tại sao? Anh chạy và anh thích ganh đua.

- Anh cho rằng, mỗi người được sinh ra để làm một cái gì đó. Có người là bác sĩ, những người khác – phi công, vận động viên thể thao. Còn anh…


1282936317_offline.php
Lượt truy cập: 136836
Tổng bài viết: 153
IP truy cập: 38.107.191.104
User :
Pass :
  Viet bai